2023 ký

Mở đầu

Đây là phần tiếp theo trong tuyển tập ký nối tiếp 2021 ký2022 ký, gồm trích đoạn có chọn lọc từ các bản ký mình viết trong năm 2023. Ngồi đọc lại toàn bộ ký của một năm từ tháng một đến tháng mười-hai cũng gợi cho mình nhiều cảm xúc bồi hồi, cùng sự êm ả và vài lần ngạc nhiên trước những điều thú vị mà mình đã quên hay không còn nữa. Vậy nên 2023 ký mình sẽ biên tập chỉn chu hơn so với hai phần trước, và phân mục theo từng tháng thay vì theo từng ngày. Vì lý do mình phân bài thành 2 cột, nên đọc trên máy tính sẽ cho trải nghiệm tốt nhất.

Tháng một

1.

Vững chãi – như Núi

Tươi mát – như Hoa

Tĩnh lặng – như Cây cối

Phản chiếu – như Mặt hồ

Nhắm mắt lại. Và nhận ra nhà thực sự, chính là ở đây, luôn luôn. Quá khứ cũng có thể tìm thấy, trong chính giờ phút này. Dù cách xa về không thời gian, cảm nhận được sợi dây liên kết chặt chẽ.

2.

Tối, tự dưng nhận ra, bữa giờ, cứ nghỉ tuần sau mình được một tuần nghỉ, không phải làm, có thể ngồi học, viết, làm thứ này thứ kia,…

Và chợt ngẩn ngơ nhận ra tuần sau là Tết. 

Không khí Tết hiện rõ chung quanh, chỉ là đón nhận bằng những mạch cảm xúc khác.

Buổi trưa bỗng dưng một cơn mưa đổ vội 2 phút rồi ngừng.

Cứ thi thoảng, lại có một cơn mưa vội vàng như vậy.

Giờ nghỉ trưa, tắm xong ra đẩy củi nồi bánh tét, hơi ấm toả ra từ than lửa, trên nồi bánh che mái tôn xanh rêu kê trên dàn gỗ dựng tạm để che mưa.

Tối, lúc gắp bánh ra khỏi nồi, đêm lạnh buốt, có vài hạt mưa nho nhỏ đang rơi, nhẹ đến mức dễ bỏ quên.

3.

Sáng dậy, như thường, mỉm cười đón nhận ngày mới, rồi mở cửa sổ theo tục lệ để nhìn nhận quang cảnh tuyệt đẹp ngoài kia. Và, nắng, tươi mới, trong vắt, rực rỡ, vui cười như được mùa. Đến lát sau mới biết được đó là phút giây hiếm hoi ánh nắng rực rỡ rọi trong ngày xám lạnh. Bước ra cửa bếp nhìn trời trong trên những tàu chuối đưa sau lớp mái ngói: biết ơn được mở mắt đón nhận một ngày mới. 

Đang ngồi làm, nhìn qua máy, thấy báo lịch tết ngày mai. Cái suy nghĩ tối qua lại hiện lên. Và nhận ra mình còn không biết hôm nay là ngày bao nhiêu âm lịch. Chỉ biết hôm nay là thứ 5. 

Những mạch chạy của Tết vẫn diễn ra chung quanh và lan truyền nguồn năng lượng lên vạn vật. Có dòng chảy làm tiết trời thay đổi, có dòng chảy làm cảm xúc con người nhạy cảm với các biến chuyển.

Hôm cuối ở Sài Gòn ngồi sau xe máy đi ngang qua những đường hoa. Sáng thứ hai, Eakar, chạy xe trong trời lạnh ngang qua khu đồi, có lẽ là đã đi qua hàng hoa hai bên đường dưới chân đồi. 

Mình không cảm thấy sự bí ẩn và diệu kỳ của ngày lễ nữa. Mọi thứ giờ đây rõ ràng hơn khi ngồi viết để nhìn lại. Mình cũng bị cuốn vào những dòng xoáy khác ngoài những mạch chảy của ngày Tết. Quý trọng những phút giây ngồi viết journal, và những phút giây trở về thực tại.


4.

Nhận ra tâm trí mình xao động và trở lại bình thường quá. Xong lại chợt nhận ra đừng kỳ vọng gì, có lẽ vì mình có những khoảnh khắc trở về hiện tại nên tạo ra sự chờ mong cho mỗi lần. Rồi làm cho tâm trí xao động.

Hết bài, mình cầm lấy bình nước trắng, cùng hai dây quấn cổ tay đã cuộn, bước ra con đường đất trước cửa. Một dịp tốt hiếm hoi để có thể luyện tập đi chậm trong chánh niệm.

Không có điểm đến cũng không có điểm đi. Không cần vội vàng đi đến đâu, không có gì hối thúc ở phía sau, cũng chẳng có gì chờ đợi ở phía trước. Cảm giác hoàn toàn tự do. Bước đi trên con đường đất nhỏ, chậm rãi từng bước, cảm nhận sự gồ ghề mấp mô ở dưới chân, cỏ mọc. và mưa xói chia con đường thành mấy luồng. Mặc áo phong phanh cảm nhận cơn gió lạnh tạt vào da dẻ. Ban đầu tâm trí còn chưa yên, dần dần, chỉ muốn dạo chơi trên đường, “an là thở, lạc là đi”, dừng lại để ngắm hàng cây xà cừ, vỏ trắng xạm, vươn cao lên trời mây. Biết ơn vì mình có đủ ngũ giác để đón nhận được thế giới. Dù đêm đã đến, ánh mắt vẫn nhìn được cây cối chung quanh trải dài ra xa xa. Một mình tự do giữa con đường, không bóng người. Tai nghe được âm thanh của lá cây rung động cùng muôn vàn côn trùng. Cất bình nước và dây quấn vào trong túi, mở hai lòng bàn tay đón nhận lấy nguồn năng lượng tươi mới. Rồi chợt nhận ra trong không khí có hương thơm dịu nhẹ, như hương hoa, hay hương của khí trời trong lành, của cây cỏ, hồ nước, ngọn đồi. Đi qua lại, vì không có điểm đến chẳng có điểm đi, và chẳng có gì hối thúc, dòm ngó.

5.

Mở cửa ban công, chậu hoa héo, chim líu lo thánh thót đầy trời, tiếng tụng kinh, trời sáng đục. Sáng đầy sương đã xa.

Mấy nay nghe the wind rises sound track và Ghibli music.  https://www.youtube.com/watch?v=oBuWJHVX2x8

6.

Trong phòng, lạnh. Ngoài trời, xám, trời vừa đổ cơn mưa lào rào, đường ướt nước. Niềm vui thích nấu ăn lại trỗi dậy, có đủ nguyên liệu đem từ DakLak lên. Khổ qua, cà rốt, khoai tây, chả, rồi có bún. Nấu ăn khi trời vừa đổ cơn mưa, cảm giác sẽ tuyệt đây. 

Đầu vẫn còn đau, chắc do lúc đi duỗi tóc ngồi coi điện thoại nhiều. Duỗi đến 4h chiều mới xong, rồi xuống nhà lau xe máy, đi bộ ra chỗ sửa xe coi họ có mở cửa chưa. Đi bộ, trời đã xám, khác hẳn chiều hôm qua ở DakLak 5h20 trời vẫn còn nắng rực rỡ. Xe cộ vẫn có, mà vắng hơn, cho mình cảm giác ở Làng Đại Học. 


Tháng hai

7.

Tối chủ nhật. Cuối tuần sau một tuần làm việc.

Hôm qua ngủ bù đến 12, 13 tiếng, uống thêm cà phê để tập lưng và viết bài cho vietpodiviews. Nên tối đi ngủ sớm, mà nằm mãi không ngủ được, cứ nghĩ về bài viết, rồi nghĩ về face project, nghĩ về OCR project. 

Cả ngày, cứ thi thoảng luôn có cảm giác trống rỗng, trống vắng, cô độc hiện lên. 

8.

Nhận ra thứ để lại không chỉ là cảm giác buồn. Sự nhẹ nhàng, trầm lắng, tĩnh lặng, chăm chút, ánh mắt mắt lắng nghe, sự bình thản.

Nhờ sự chăm chút lúc ấy, và hình ảnh chậm rãi, như đang ngồi thưởng trà không nói gì.

9.

Nắng buổi trưa rực rỡ, như một trưa hè, cảm thấy những cảm xúc đẹp đẽ,  những đường phố na ná, nắng trải dài ở phía xa, cây vươn cao vút, thấy mát mẻ, rồi sẽ quen với thành phố, con đường năm nhất đi bộ cùng bạn cùng phòng dạo ngày cuối tuần, khúc cua, con hẻm. Đẹp, buổi trưa Sài Gòn.

10.

Ngồi nhớ nhung, nghĩ đến những ngày ở Thái Lan với điệu nhạc đặc trưng riêng, macbook nằm trên chiếc giường đệm trắng, nắng vàng chiếu vào qua rèm cửa sổ, Chiang Mai. Nghĩ, lúc đó không biết tương lai sẽ nghĩ lại về những giây phút hiện tại. Biết đâu, chính bây giờ, sau nay cũng sẽ ngồi nghĩ về khoảnh khắc ngồi nhìn ra cửa sổ, chùng xuống nhẹ nhàng khi nghe bye bye blackbird. Lúc đó không thể biết nhưng giờ có thể nhìn lại. Biết đâu mọi thứ đã được sắp đặt.


Tháng ba

Chơi bài Gnossienne No. 1 ở công ty ngày 8/3

Tháng tư

Lưu ý kiến sổ vàng tại Sân khấu Hồng Hạc,
vở kịch Giờ Của Quỷ

11.

Đang ngủ. Bỗng dưng nghe tiếng róc rách, tí tách, lốp đốp. Mưa?

Vội ngồi dậy, không hề nghĩ đến nhìn đồng hồ, thấp thỏm và phấn khởi bước vội ra cửa sổ. Liệu có phải là mưa thật?

Mưa. Cuối cùng thì. Nhìn thấy đường ướt nước, đèn đang chong cạnh những mái che, một người mặc áo mưa lái xe ra từ hẻm, trên cao sau những toà nhà khu phố, cánh quạt gió, tháp chùa vàng vươn cao xếp thành hình cái ly úp ngược bầu trời xám xịt. Người tự dưng tỉnh táo hẳn, trong khi mọi hôm dậy mãi chả được. Tiếng chuông chùa thi thoảng vọng vào, không gian qua lớp cửa kính ngả màu vàng cam, càng tô thêm vẻ đẹp của một sáng mưa. Thử mở cửa ra ban công, nhưng nóng và hôi, mở cửa kính được một lúc cũng phải đóng lại. Không thấy mưa đang rơi, chỉ nghe tiếng nước nhỏ dần và nhỏ dần. Nhìn đồng hồ 5:50. 

Mưa đã tạnh hẳn. Chỉ còn tiếng chuông chùa liên hồi.

12.

“And then we blame for what – “The reason I’m like that because she drives me crazy”. Okay, oh, I see. She has that much power that she can actually drive you crazy. Interesting. Who gave her that much power?”

 – Jon Kabat-Zinn, 6. Working with thoughts while meditating, masterclass.


Tháng năm

13.

Sáng. Chủ Nhật. Đôi lúc tỉnh giấc (có lẽ, hay là trong mơ?) và tự nhủ đi làm? hôm nay là chủ nhật mà đúng không?

11:42, trở mình dậy. Nghe tiếng nước đổ. Mưa! Mưa! Mưa rồi!

Mỉm cười. Ngồi dậy, nhẹ nhàng bước ra cửa sổ, miếng tôn bảng hiệu ướt đỏ thắm, đường hẻm sẫm nước.

[…]

Mở cửa ra ban công, ngay lập tức âm thanh cơn mưa tràn vào rõ nét, không gian cũng trắng sáng so với nhìn qua cửa sổ. Mưa rơi xối xả, thấy được rõ từng đường mưa đang rơi thẳng xuống trong không gian trống trên con hẻm. Những chị bán hàng vội vàng. Một nhóm người ngồi bình thản trò chuyện cà phê dưới dù, ngay kế cơn mưa. 

Bên kia đường, nước mưa chảy xuống đều đều, liên hồi tạo thành những đường nước mảnh khảnh từ mái hiên Điện thờ Cao Đài sơn vàng xanh.

Trời rền, bầu trời xám xịt. Vạn vật ướt nước. Yêu cơn mưa quá.

Tối qua lúc ngồi nghe nhạc ở căn phòng tầng 2 79A Phan Kế Bính, đã nghĩ như vậy, nếu có hình ảnh nào gắn liền với cảm hứng cho mình, sẽ là cơn mưa, ngay cả những buổi nắng gợi cảm hứng cho mình, cũng là ngày nắng oi ả để báo hiệu cho cơn mưa sắp tới, hay một trời nắng trong sau cơn mưa đêm.

Sinh tố thanh long đỏ

14.

nhìn trời ngoài cửa sổ

có nghĩ được là 1h trưa

xám mờ

như 6-7h sáng

rồi 13h11 trời ào cơn mưa

rào rào

đường ướt nhẹp

Xong lại không nghe thấy gì

tức khắc

Nếu chú ý

thấy những đốm nước loang

hạt mưa vỡ ra

trên vũng nước đọng

13:19

cơn giông lại nổi lên

ngồi

nghe rõ tiếng gió

như

bỗng dưng thổi bần bật

cơn mưa ập xuống

từ trên cao đến xuống thấp

từ xa đến gần

tiếng mưa ào ào tăng nhanh

và lại gần

rồi bắt đầu rào rào đều đặn

cùng tiếng nước chảy róc rách từ hiên

và muôn ngàn hạt mưa rơi hiện rõ

Ô không

hoá ra tiếng mưa còn rõ hơn nữa

tiếng nước lách tách vui tai hơn

vang dội hơn

ngập tràn trong mưa

luôn biến chuyển

tăng nhanh,

xối xả,

liên hồi,

rồi chậm lại dần,

hoà bằng âm thanh rơi

trên các loại mái

trên đường

tiếng nước chảy

như dàn giao hưởng

nở một nụ cười

buổi nhạc từ nhiên nhiên

đẹp từ âm

đến sắc

13:53

Và giờ đến khúc cao trào

sấm rền xa xa

Ngẩng đầu lên nhìn

trời trắng xoá

Mở cửa

một thế giới khác

âm thanh của cơn mưa ùa vào

hiện rõ


Tháng sáu

15.

12:27

Nghe tiếng sấm rền

Ngẩng đầu

Mây đen trôi

che nửa dưới vùng trời xanh tam giác úp ngược

màu chói sáng

của giữa trưa

phía sau

không gian xám xịt

Cây hoa trên các ban công

cong theo gió

lại sắp mưa

tự dưng buồn ngang

Gió dạt mây đen đi

đột ngột

nắng lại tràn ngập,

và cây hoa

lại đung đưa khe khẽ

16.

Lúc về trời mưa lất phất vài hột

Nhìn thành phố vẫn sáng trưng,

Nhận ra nhịp sống của thành phố ban đêm

che mất

Những cảm nhận về biến chuyển của tự nhiên

Không nhận ra là trời sắp mưa

Không nhận ra bầu trời mây xám đang che

Và cơn gió lạnh đang thổi

Về nhà

Đứng trên sân thượng hồi lâu

Trong lúc chờ máy giặt

Nghĩ có thể để tâm an nhiên trong phút chốc

Hồi còn để tóc dài và chưa nhuộm màu

Tháng bảy

17.

midnight in the city

a walk

silence and bustle

interleaving

attend to it

I dream

18.

Không khí trong phòng. Lạnh từ máy điều hoà.

Nhìn qua cửa sổ, lớp màu và bụi khiến cảnh ngoài trời thêm xám xịt. Vốn đã không có nắng.

Gió lay những chậu cây treo trên các ban công

Đánh lừa cảm giác

Khiến mình tưởng như đang trong một ngày cuối năm giá lạnh

Tất cả những ngày đông

trong trí nhớ

một bông lau

dạo bên hồ

sáng giá lạnh

ký túc xá

trong khuôn viên trường

con đường làng

Đóng gói cùng hình ảnh cảm giác, còn là the-whole/nguyên-phần lúc ấy

cách suy nghĩ cảm nhận, ánh mắt

19.

The dark season.

Vừa chụp xong tấm hình thì nghe chừng như có mưa rơi.

Xong bỗng không gian lại sáng lên.

Cái màu sáng là lạ, vì trời còn u ám, gió mạnh,

mà những dãy tường cứ như hắt lên ánh sáng

Rồi lại chùng lại như ngày đông lạnh

Nghĩ đến mấy tuần này

Trời sẽ nắng, sáng, rồi tối, mưa, ấm và lạnh, xen nhau

Giờ trộn lẫn vào nhau

13:50 

Mưa rồi

13:57

Lại chẳng thấy mưa đâu

Đang cúi đầu tìm đặt đồ ăn

Thì thì ánh sáng bừng lên

bừng lên

rọi qua ô cửa nhuộm màu vàng hừng nhạt lên bàn

14:03 Mưa. gió. ướt đường. nghe. rồi thấy. 

14:13 Vừa rửa chén nồi vào. Thấy nắng rực rỡ luôn.


Tháng tám


Tháng chín

Hồi tóc còn dài

20.

Cả tuần này cảm giác căng thẳng, khó chịu, lo nghĩ và mệt mỏi vẫn còn bám dứt mãi, đêm nhạc, khi những lúc dừng nghe mưa rơi lộp độp trên mái, cứu rỗi mình phần nào.

21.

Now go, and don’t look back.

Vừa xem hết Spirited Away.

Nhận ra mình đã quên trẻ nhỏ cảm thấy như thế nào.

Suy nghĩ như một người trưởng thành…


Tháng mười

22.

Xe trung chuyển dừng ở cổng chợ Đà Loan lúc 5 rưỡi sáng. Chợ còn chưa náo nhiệt, chỉ có lác đác vài ánh đèn, hắt lên màn sương mờ. Theo chân hai người đi trekking khác, mình và chị ghé vào một quán ăn nhỏ. Tiếng nhạc êm ái phát ra từ trước cửa quán, chỉ cần nghe giai điệu cũng nhận ra được âm hưởng của vùng cao nguyên, hoà cùng cái se se lạnh của một sớm mai mặt trời chưa lên. Không hiểu sao, mọi thứ dường như chậm lại.

Khởi đầu của chuyến đi hai ngày một đêm đã có những dấu hiệu tốt đẹp như vậy. 

Ăn sáng xong, mình ngồi hẳn xuống nền để đeo lên chiếc balo Jack Wolfskin 70 lít rồi dạo bước quanh vòng ngoài của khu chợ sớm. Đường khu chợ cũng không bằng phẳng mà có dốc lên dốc xuống. Đi loanh quanh được một vòng, vừa quay lại cổng chợ thì từ ngoài đường nghe có người gọi tên chị.

Đi bắn súng cùng công ty
Leo núi Thị Vải cùng Minh và Câu lạc bộ tiếng Pháp Sài Gòn
Núi Thị Vải, phía sau là núi Tóc Tiên,
xa nữa là núi Dinh

Tháng mười một

Trở lại núi Thị Vải, lần này đi cùng team chị Tiên để xây chóp

23.

Cái dở của việc hay đi là sự cô độc. Có lần nỗi buồn bỗng ập đến bất ngờ, người mệt nhoài chỉ muốn nằm một chỗ. Trước kia, mình cảm thấy hoàn toàn hài lòng và hạnh phúc với sự độc lập của bản thân. Sau mỗi lần đi, cái sự tha thiết muốn đi, sự chờ đợi, giục giã cho một chuyến đi mới khiến khoảng thời gian ở giữa như co lại, làm mình nhận ra mọi chuyện đã thay đổi. Có lẽ mình không còn thiết tha mấy với sự một mình ấy nữa. Và cảm xúc cô độc âm thầm hiển hiện lên như một điều tất nhiên, dù cho mình có nhận ra nó, thứ cảm xúc ấy vẫn ở lại mãnh liệt, rồi lẳng lặng chìm xuống thôi thúc bản thân được đi, để lần tiếp lại khiến mình trăn trở.

24.

Mấy nay trời, thế nào ấy nhờ. Nghe nói buổi sáng thì lạnh. Ở BKK nghe Pom nói cũng lạnh, đã phải mặc sweater.

Trưa thì có nắng lên nhưng vẫn nhàn nhạt, có màu tết. và nền trời xám xám. có nhiều lúc âm u không nắng.

25.

Trong giờ nghỉ, lúc ngồi nhìn cái dịu dàng của thời tiết đầu mùa khô, anh nghĩ đến bức thư của em, để đến khi về nhà có thể toàn tâm trả lời. Lúc anh viết những dòng này, đêm đang trôi qua yên ả, đôi khi có tiếng xe đêm vút qua vọng vào từ đường phố, đệm vào âm thanh nhè nhẹ của piano đang phát ra từ loa.

26.

Đọc lyrics engsub của 5cm/s ending mới thấy nỗi buồn trong tiếng Anh không là sầu bi. Rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn.

Có chút gì đó nặng nề trong lòng.

Có lẽ vì quần áo tươm tất quá, có lẽ vì buồn quá.


Tháng mười hai


Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
2023 ký
Cái dở của việc hay đi
wet season days in the countrified
2022 ký
Khoa Học Dữ Liệu Là Một Điệu Nhạc
List My GitHub Repository About Data Science and Artificial Intelligence
List My Github Repository About Swift
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
TOC